Tô Tử Tịch đang chậm rãi hạ xuống, xung quanh là một màn đen kịt, tối tăm vô biên vô tận.
Chỉ có một điểm sáng đang dần dần phóng lớn.
Ngoài ra còn có tiếng nước chảy, nhưng lại không nhìn thấy nước đâu, chỉ nghe tiếng róc rách lưu chuyển.
“Hoàng tuyền?” Tô Tử Tịch khẽ nhíu mày. Đúng lúc ấy, thân thể hắn chợt trầm xuống, đã rơi tới mặt đất. Hắn bỗng ngẩng đầu lên, chỉ thấy bốn phía mờ mịt u ám, không thấy ánh mặt trời, sương xám quẩn quanh, tầm nhìn cực thấp, còn ở nơi xa hơn một chút thì le lói ánh đèn.




